ten mien la gi,kiem tra gia ten mien
Thạc sĩ Lục Trí Tuyên, làm việc tại Viện công nghệ thông báo, Viện Khoa học Công nghệ Việt Nam có bài viết tham giag diễn đàn "tại sao các nhà khoa học làm việc trong nước lại ít có công trình nghiên cứu đăng trên tùng san nước ngoài", trong đó chỉ ra tồn tại trong khoa học Việt Nam như chưa khuyến khích giới nghiên cứu khi có bài đăng trên tùng san quốc tế, kết liên hiệp tác giữa các ngành còn yếu:
"Là một người từng có thời kì dạy trung học phổ quát, hiện tôi đang làm thuê việc nghiên cứu trong Viện Khoa học công nghệ Việt Nam, có thể nói tôi là người "trong cuộc" đối với hoạt động khoa học trong nước.
Tôi làm nghiên cứu được hai năm sau khi dạy toán ở một trường chuyên của tỉnh. So sánh với thu nhập trước khi chuyển đổi công việc, mọi người khuyên tôi không nên đi làm nghiên cứu vừa tốn sức lại "bọt bèo". Tuy nhiên, sau khi học xong thạc sĩ trong nước, xúc tiếp với cách tự nghiên cứu, tìm hiểu khoa học, tôi nhận ra sự yêu thích của mình với khoa học khi thấy vận dụng của khoa học (ngành của tôi là toán thống kê vận dụng) được vận dụng trực tiếp vào nhiều lĩnh vực đời sống mà các nước phát triển đang dùng.
Tôi nhận thấy chương trình đại học, thạc sĩ hiện quá cách xa vấn đề hiện tại người ta vận dụng. Tôi bắt đầu nghĩ suy rằng, người làm khoa học nếu chưa nghĩ ra cái mới thì ít ra phải cập nhật cái mới, mang công nghệ, kỹ thuật, mô hình… mà người ta dùng về phục vụ tổ quốc mình.
Sau hai năm trong môi trường nghiên cứu ở tuổi 30, tôi có một bài báo trong nước, hai vắng hội nghị quốc tế, mới đây là một bài báo quốc tế (dù không thuộc hệ thống Viện khoa học thông báo ISI), lúc này tôi chưa phải là tấn sĩ hay nghiên cứu sinh. Một kết quả quá ít oi cho người làm nghiên cứu hai năm, nhưng nếu tính điểm phát xuất là nghiêm phụ trung học phổ quát, tôi còn vừa làm gia sư trang trải cuộc sống vừa nghiên cứu khoa học, không thầy chỉ dẫn, tôi thấy kết quả như vậy là may mắn. Con đường đến với nghiên cứu của tôi phần nào khẳng định cho những nhận định sau của tôi.
trước tiên, về nhân công nhà khoa học Việt Nam, tôi khẳng định người làm khoa học trong nước không hề thấp kém hay "không đủ tầm" quốc tế, vì thực tiễn người làm trong nước sau khi đi học ở nước ngoài đều làm rất tốt (một số không quay về). Vậy vì sao vẫn con người đó, họ không phát triển được ở trong nước? Rất nhiều người táp do "cơm, áo, gạo, tiền", lương của họ chưa đủ thuê nhà. Điều đó là đúng, nhưng hiện Việt Nam chưa thể đáp ứng được vấn đề này. Chúng ta chưa thể trả lương thật cao, dị biệt cho tất tật thạc sĩ, tấn sĩ và theo tôi cũng không nên như vậy.
Tôi cho rằng, không nên cào bằng như thế vì chưa biết hiệu quả công việc của họ đến đâu, chưa kể việc kèm theo những hệ lụy làm mướn luận án, mua bán bằng cấp có thể xảy ra. Vậy vì sao Việt Nam không đánh giá và trả công sức cho khoa học hay bất cứ cá nhân chủ nghĩa tập thể nào theo thực tiễn thành tựu cần lao ưng chuẩn các công trình, bài báo đăng tùng san quốc tế hay trong nước được xếp hạng khác nhau theo một tổ chức riêng của Việt Nam (tôi được biết Australia có tổ chức xếp hạng báo quốc tế riêng để đánh giá các bài viết của họ). Đây sẽ là động lực giúp nhà nghiên cứu làm việc vì lợi. thiết thực, từ đó phong trào nghiên cứu khoa học đi lên. Sự phát triển kinh tế, khoa học kỹ thuật chính là nằm trong các sản phẩm đó.